Mekong là con sông
lớn nhất ở Đông Nam Á, bắt nguồn từ cao nguyên Tây Tạng, Trung Quốc,
sông chảy qua lãnh thổ của 6 nước là Trung Quốc (tỉnh Vân Nam), Myanma,
Lào, Thái Lan, Campuchia và Việt Nam. Sông Mekong có chiều dài dòng
chính là 4880 km, diện tích lưu vực 795.000 km2 và tổng lượng dòng chảy
hàng năm 475 tỉ m3. So với các lưu vực sông trên thế giới,
Mekong đứng thứ 8 về tổng lượng dòng chảy, thứ 12 về chiều dài và thứ 21
về diện tích lưu vực.
Mekong là quê hương của trên 80 triệu
người với trên 100 dân tộc khác nhau sinh sống làm thành một trong những
vùng đa dạng văn hoá nhất trên thế giới. Lưu vực Mekong là nơi sản xuất một lượng lúa gạo đủ nuôi sống 300 triệu người trong năm.
Lưu vực sông Mekong là một trong những vùng có sản lượng cá nước ngọt lớn nhất trên thế giới. Trong lưu vực có trên 1300 loài cá sinh sống và chế độ dòng chảy dao động theo mùa đã cung cấp môi trường và thức ăn cho các loài động vật thuỷ sinh của lưu vực.
Ảnh: vfej.vn |
Ủy hội sông Mekong được thành lập năm 1995 theo một điều khoản
của Hiệp định Phát triển Bền vững Lưu vực sông Mekong (Hiệp định Mekong
1995) được 4 quốc gia Hạ lưu vực (Lào, Thái Lan, Campuchia và Việ Nam)
ký ngày 5/4/1995. Việc ký Hiệp định Mekong 1995 khẳng định thiện chí
của các quốc gia Hạ lưu vực tiếp tục duy trì, phát triển cơ chế hợp tác
Mekong đã hình thành từ 1957 với mong muốn hợp tác phát triển bền vững
và gìn giữ nguồn tài nguyên thiên nhiên chung này. Hợp tác Mekong trải
qua nhiều giai đoạn thăng trầm cùng với những biến động chính trị trong
khu vực.
Sau năm 1975 khi hòa bình ổn định được
thiết lập trên toàn khu vực các quốc gia tập trung vào phát triển kinh
tế, xã hội, hợp tác Mekong cũng đứng trước cơ hội và thách thức mới.
Cơ hội lớn nhất cho hợp tác Mekong đó là
sự công nhận và hỗ trợ lớn lao từ cộng đồng quốc tế dành cho những nỗ
lực hợp tác bảo vệ nguồn tài nguyên thiên nhiên và môi trường của vùng
Hạ lưu vực trong hơn 50 năm qua. Có thể nói sự hỗ trợ to lớn của cộng
đồng quốc tế cùng với sự nỗ lực của các quốc gia thành viên đã bảo đảm
duy trì và phát triển cơ chế hợp tác quan trọng này.
Tuy nhiên hợp tác Mekong luôn đối mặt
với các thách thức. Trung Quốc và Myanma là hai quốc gia có một phần
lãnh thổ nằm phần thượng nguồn lưu vực, đóng góp gần 18% tổng lượng
dòng chảy sông Mekong nhưng không tham gia cơ chế hợp tác Mekong.
|
Vấn
đề sông Mekong rất cần cơ chế cấp cao để thảo luận. MRC chỉ ở cấp cao
nhất là Bộ trưởng các Bộ liên quan đến nguồn nước, do đó, có bàn cũng
chỉ bàn được chuyện nước. Trong khi đó, vấn đề sông Mekong không đơn
giản chỉ là câu chuyện nước. Cần đặt nó trong sự hợp tác tổng thể trong
chiến lược hợp tác và phát triển chung.
Việc
tham gia của các cường quốc các quốc gia khác ngoài khu vực sẽ có tác
dụng nhất định thúc đẩy đối thoại, hợp tác giữa các nước MRC với nhau
cũng như với Trung Quốc. - GS Phạm Hồng Giang, Chủ tịch Hội đập lớn và Phát triển nguồn nước Việt Nam, Phó Chủ tịch Ủy hội Đập lớn Thế giới.
|
Đặc biệt là Trung Quốc (đóng góp 18% tổng lượng dòng chảy lưu
vực) đã và đang phát triển mạnh mẽ các công trình hồ chứa thủy điện lớn
trên dòng chính Mekong. Tác động có thể có của các công trình thủy điện
này đang là mối quan ngại cho các quốc gia Hạ lưu vực.
Đối với các quốc gia hạ lưu vực, sự phát
triển mạnh mẽ về kinh tế , sự gia tăng dân số nhanh chóng của các các
quốc gia thành viên của Ủy hội Mekong đã và đang tạo sức ép ngày càng
lớn lên nguồn tài nguyên nước và các tài nguyên liên quan của chính Hạ
lưu vực Mekong và điều này tạo ra thách thức đối với hợp tác Mekong.
Áp lực lên tài nguyên lớn nhất đó là do
nhu cầu năng lượng gia tăng nhanh chóng. Các quốc gia có nguồn tiềm năng
thủy điện ở Hạ lưu vực đã nhìn nhận đây là nguồn lợi không thể không
khai thác, hàng loạt các công trình thủy điện trên dòng nhánh đã và được
xây dựng và nhiều bậc thang thủy điện lớn trên dòng chính sông ở Hạ lưu
Mekong đang tiến hành những nghiên cứu và khảo sát để chuẩn bị xây
dựng.
Theo những nghiên cứu đánh giá của chính
Ủy hội sông Mekong, ngoài những lợi ích kinh tế do các công trình thủy
điện mang lại, ở các mức độ khác nhau, các công trình thủy điện đơn mục
tiêu này đều có tác động tiêu cực đến hạ lưu như làm thay đổi phân bố
dòng chảy, giảm đáng kể lượng phù sa xuống hạ lưu, giảm lượng dinh dưỡng
cho cá, tác động đến hình thái sông tăng sói lở bờ và cản trở giao
thông thủy.
Những biện pháp giảm thiểu các tác động
tiêu cực cũng đã được các quốc gia có công trình và Ủy hội sông Mekong
nghiên cứu đề xuất, tuy nhiên một khi hàng loạt các công trình thủy điện
lớn được xây dựng trên dòng chính Mekong, thách thức đối với hợp tác
Mekong sẽ gia tăng.
Đồng thời với thủy điện, áp lực sử dụng
nước trong nông nghiệp và các ngành kinh tế đòi hỏi cần có lượng nước bổ
sung từ ngoài lưu vực, nguồn nước sông Mekong cũng được nhắm đến như là
giải pháp cho vấn đề bổ sung nước. Các đề án, dự án chuyển nước ngoài
lưu vực đã có thời điểm được nêu trên công luận.
Những giải pháp giảm thiểu, cơ chế đánh đổi v..v tất cả vẫn đang được đặt ra trong và ngoài khuôn khổ hợp tác Mekong.
Thách thức đối với lưu vực và đối với
hợp tác Mê Công sẽ gia tăng hơn rất nhiều trong điều kiện có biến đổi
khí hậu và mực nước biển dâng. Với đồng bằng sông Cửu Long, Việt Nam,
nhiều nhà khoa học đã lên tiếng cảnh báo sẽ chịu tác động kép từ cả
thượng lưu xuống và từ biển vào.
Sự hy vọng vào cơ chế hợp tác Mekong có thể "hóa giải" được các thách thức trên.
Hợp tác Mekong đã đánh dấu một mốc quan
trọng, đúng 15 năm sau ngày ký kết Hiệp định Mekong 1995, ngày
5/4/2010, Hội nghị Thương đỉnh Mekong lần đầu tiên được tổ chức tại Hua
Hin, Thái Lan với cam kết chính trị mạnh mẽ "Chúng tôi, các nhà lãnh
đạo của bốn Chính phủ tuyên bố rằng, dựa trên những thành tựu của mười
lăm năm thực hiện Hiệp định Mekong, việc hợp tác hơn nữa trong những năm
tới giữa Chính phủ các nước thành viên là rất cần thiết nhằm tối ưu hoá
việc sử dụng đa mục tiêu tài nguyên nước và vì lợi ích chung của tất cả
các nước ven sông, để tránh bất kỳ tác động bất lợi nào do các hiện
tượng tự nhiên và con người gây ra, và bảo vệ giá trị lớn lao của các hệ
sinh thái tự nhiên và cân bằng sinh thái". (Tuyên bố Chung Hua Hin 5/4//2010).
Phát triển là không dừng lại, nhưng phát
triển bền vững là con đường tồn tại lâu dài. Với các con sông quốc tế
nói chung và sông Mekong nói riêng, tài nguyên nước và là tài sản chung
của các quốc gia cùng chia sẻ, lợi ích của tất cả các quốc gia cần được
tôn trọng. Tuy nhiên nguyên tắc chia sẻ công bằng và hợp lý nguồn tài
nguyên nước là nguyên tắc được luật pháp quốc tế công nhận.
Với lịch sử hợp tác lâu dài với sự hỗ
trợ to lớn từ cộng đồng quốc tế, các quốc gia hạ lưu vực đã gìn giữ được
dòng sông như hiện nay, và với hy vọng hợp tác Mekong đứng trước thách
thức mới sẽ phải tìm con đường đi để những thách thức mà các quốc gia
đang phải đối mặt trong "cuộc chiến" vì sự phát triển kinh tế và xã hội
ngày càng nhiều liên quan đến nguồn nước, được hóa giải vì các thế hệ
hôm nay và mai sau.